Theo dõi Báo Thanh tra trên
Thứ ba, 20/08/2013 - 14:03
(Thanh tra)- Việc tranh chấp đất bị huyện và xã “đá” sang tòa án để giải quyết. Trong khi đó, 2 cấp chính quyền này lại huy động lực lượng dân quân và công an đến cưỡng chế để cho Ban Quản lý Dự án phát triển du lịch bền vững tiểu vùng Mê Công xây dựng bãi đỗ xe. Đó là chuyện xảy ra với gia đình bà Nguyễn Thị Quán, giáo viên nghèo thôn Chày Lập, xã Phúc Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình.
Ông Trần Phong, Phó Chủ tịch UBND huyện Bố Trạch. Ảnh: Cao Cường
Theo đơn thư của bà Nguyễn Thị Quán, toàn bộ khuôn viên Nhà Văn hóa (NVH) thôn Chày Lập được xây dựng từ năm 2003 trên diện tích đất của gia đình san lấp 3 hố bom lớn từ năm 1981 mà có. Sau đó, vợ chồng bà đổ đất san lấp, cải tạo để trồng cây lưu niên, cây ăn quả và trồng hoa màu…

Đến năm 2003, chính quyền thôn Chày Lập phá cây cối của bà Quán rồi xây dựng NVH trên diện tích đất khai hoang, phục hóa của gia đình, nhưng không có bất kỳ văn bản, quyết định nào của huyện và xã.Chính quyền xã Phúc Trạch cho rằng đất khai hoang không được sử dụng quá 5 năm nên phải thu hồi. Ảnh: Cao Cường
Theo xác minh của PV Báo Thanh tra, tại chính quyền xã và huyện không có các văn bản, giấy tờ như: Quyết định, giấy phép xây dựng; văn bản xác định thực địa, sơ đồ mặt bằng xây dựng công trình trên lô đất... của chính quyền thôn Chày Lập trình lên UBND xã và huyện trước khi xây dựng NVH.
Về giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (GCNQSDĐ) của mảnh đất tranh chấp này, mặc dù NVH thôn Chày Lập được xây từ năm 2003, nhưng đến năm 2008, UBND xã Phúc Trạch mới kê khai đăng ký QSDĐ và ngày 2/3/2009, UBND tỉnh Quảng Bình cấp GCNQSDĐ cho UBND xã Phúc Trạch, số thửa 256, tờ bản đồ số 44, diện tích 2.846,9m2.

Xung quanh việc tranh chấp đất khai hoang, phục hóa của gia đình bà Quán, lãnh đạo xã Phúc Trạch khẳng định: Theo quy định của Nhà nước, đất khai hoang được sử dụng 5 năm, đất phục hóa được sử dụng 3 năm, khi hết thời hạn sử dụng thì Nhà nước thu hồi để sử dụng vào mục đích tập thể, đồng thời không thực hiện chính sách đền bù khi thu hồi đất!Những cây tràm và cây mít bao quanh NVH thôn Chày Lập do bà Quán trồng. Ảnh: Cao Cường
Ông Trần Phong, Phó Chủ tịch UBND huyện Bố Trạch thì cho rằng: “UBND huyện Bố Trạch không có thẩm quyền giải quyết. Nếu bà Quán muốn kiện tụng thì sang tòa án”.
Trong khi việc tranh chấp đất đai của bà Quán được UBND huyện Bố Trạch hướng dẫn sang tòa án giải quyết thì sáng ngày 12/8/2013, UBND huyện Bố Trạch và xã Phúc Trạch huy động lực lượng dân quân và công an đến cưỡng chế mảnh đất này để cho Ban Quản lý Dự án phát triển du lịch bền vững tiểu vùng Mê Công tỉnh Quảng Bình xây dựng bãi đỗ xe ngay bên cạnh NVH thôn Chày Lập.

Trước đó, Thông báo số 393/TB-UBND của UBND huyện về việc giải quyết tranh chấp đất đai của bà Nguyễn Thị Quán, khẳng định: “Hiện tại, trên đất NVH thôn Chày Lập, hộ gia đình bà Quán đã trồng một số cây tràm hoa vàng, theo xác nhận của UBND xã bà có đổ đất san lấp phía sau NVH”. Trong quá trình ngăn cản việc xây dựng, bà Quán đã bị lực lượng Công an xã làm trật khớp vai phải nhập viện. Ảnh: Cao Cường
Từ kết quả làm việc và ý kiến các thành viên tham dự, ông Trần Phong, Phó Chủ tịch UBND huyện đưa ra kết luận: Yêu cầu UBND xã Phúc Trạch làm các thủ tục, bồi thường, hỗ trợ tài sản cho hộ gia đình bà Nguyễn Thị Quán theo quy định. Hộ gia đình bà Nguyễn Thị Quán không được cản trở việc xây dựng của UBND xã Phúc Trạch trên đất cơ sở văn hóa đã được UBND tỉnh cấp GCNQSDĐ. Nếu bà không đồng ý thì có quyền kiện ra tòa hành chính để được giải quyết theo quy định của pháp luật.
Ngày 8/8/2013, UBND huyện Bố Trạch lại ban hành Quyết định số 284/QĐ-UBND “Phê duyệt giá trị bồi thường, hỗ trợ để giải phóng mặt bằng xây dựng bãi đỗ xe tại khuôn viên NVH thôn Chày Lập” do ông Trần Phong ký. Theo đó, tổng số tiền bà Quán được đền bù là 303.600 đồng.
Trong vụ việc này, rõ ràng việc cấp GCNQSDĐ cho NVH thôn Chày Lập là sai quy trình. UBND tỉnh Quảng Bình cần xem xét thu hồi GCNQSDĐ này. Cùng đó, các cơ quan chức năng cần xem xét giải quyết việc đền bù cho bà Quán, bảo đảm quyền, lợi ích chính đáng của người dân.
Nguyễn Cao Cường
Ý kiến bình luận:
Hiện chưa có bình luận nào, hãy trở thành người đầu tiên bình luận cho bài biết này!
(Thanh tra) - Lãng phí không chỉ là sự thất thoát được thể hiện qua những con số, mà còn là sự “tê liệt” của nguồn lực và sự xói mòn lòng tin của Nhân dân. Tại Thanh Hóa, trong 97 dự án đầu tư công tồn đọng kéo dài, có 2 dự án đường giao thông từ cầu Nỏ Hẻn đến đường tỉnh 514 và đoạn từ đường tỉnh 514 đến Cảng hàng không Thọ Xuân đang nằm trong “vòng xoáy” chậm trễ, gây lãng phí, trở thành những lực cản trên hành trình phát triển của địa phương.
Văn Thanh
(Thanh tra) - Tại 2 dự án giao thông kết nối TP Thanh Hóa (cũ) với Cảng hàng không Thọ Xuân, khi cơ chế dần được tháo gỡ, nguồn lực đang được tính toán lại, vấn đề cốt lõi không còn là “vì sao chậm”, mà là “ai chịu trách nhiệm và làm thế nào để chấm dứt lãng phí?”. Đây không chỉ là bài toán hạ tầng, mà còn là phép thử đối với hiệu lực quản lý và quyết tâm chống lãng phí trong đầu tư công.
Văn Thanh
Văn Thanh
Văn Thanh
Thái Minh
Thuỳ Anh
Đăng Tân
Văn Thanh
Thư Ký
Thái Nam
Dương Nguyễn
Hương Trà
Lê Hữu Chính
Thanh Lương
Bùi Bình
Nam Dũng
Thanh Lương
T. Minh