Ca khúc: Tự hào người làm báo Thanh tra

Theo dõi Báo Thanh tra trên

Một phiên tòa phúc thẩm dân sự bất thường

Thứ sáu, 18/10/2013 - 21:30

(Thanh tra) - Hàng loạt chứng cứ quan trọng, làm thay đổi bản chất vụ việc đã không được Hội đồng xét xử phúc thẩm TAND tỉnh Kiên Giang xem xét một cách công tâm khách quan. Hậu quả là sau hai ngày 15 - 16/10/2013, Phó Chánh tòa Dân sự TAND tỉnh Kiên Giang Trương Ngọc Hồng, Chủ tọa phiên tòa phúc thẩm xét xử về tranh chấp hợp đồng đặt cọc chuyển nhượng quyền sử dụng đất trên địa bàn huyện đảo Phú Quốc trị giá 11 tỷ đồng, giữa nguyên đơn Nguyễn Thị Thu Thủy và bị đơn Nguyễn Văn Khanh đã tuyên một bản án không đúng quy định pháp luật.

Cảnh vắng vẻ khi HĐXX tuyên án phúc thẩm lúc 16 giờ ngày 16-10-2013.

Bỏ qua việc một số người lạ mặt, mặc quần đùi, tay chân xăm hình vằn vện lượn lờ ra vào xung quanh khu vực xử án, những người tham dự hai ngày tại phiên tòa phúc thẩm, cũng như nhiều phóng viên các cơ quan báo chí, đã chăm chú lắng nghe phần xét hỏi, phần trả lời của nguyên đơn, bị đơn, cùng ý kiến của người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan là bà Nguyễn Thị Lý, cũng như nội dung tranh tụng của các luật sư đều mong chờ phiên tòa dân sự phúc thẩm sẽ có một bản án công minh đúng theo tinh thần lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với ngành Tư pháp là “Phụng công, thủ pháp, chí công vô tư”. Nhưng kết quả phiên tòa có vẻ như đã được sắp sẵn theo kiểu “án bỏ túi” khi nghe đại diện VKSND tỉnh Kiên Giang trình bày quan điểm bằng việc “đọc lại phần lớn nội dung án sơ thẩm”. 

Hay nói khác hơn, toàn bộ những chứng cứ, lập luận của các luật sư, đương sự đã không được xem xét một cách đầy đủ nên đến 16 giờ ngày 16/10/2013, khi bản án phúc thẩm được Phó Chánh tòa Dân sự TAND tỉnh Kiên Giang Trương Ngọc Hồng đọc lên một cách không trôi chảy thì phòng xử án chỉ còn lại một vài người cố gắng chờ đợi một điều gì đó trong khi phía ngoài sân tòa nhiều người lạ mặt vẫn đi lại như … chốn không người. 

Sự thật, hợp đồng đặt cọc 11 tỷ đồng chỉ là giả cách, không hề có việc giao tiền. Bằng chứng là bà Thủy, người đặt cọc đã thừa nhận tại Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Kiên Giang, và Tòa án cấp sơ thẩm cũng đã khẳng định điều này. Còn bên nhận cọc cũng không hề nhận tiền cọc với việc ông Khanh không có mặt tại phòng công chứng để ký vào hợp đồng đặt cọc. Điều này được công chứng viên xác nhận bằng văn bản là ông Khanh không có mặt tại phòng công chứng để ký tên và lăn tay. Vì giữa các bên không giao nhận tiền cọc, hay nói khác hơn là không có gì để “hoàn trả cho nhau những gì đã nhận” nên không thể tuyên buộc ông Khanh phải trả cho bà Thủy 11 tỷ vì sự thật đây là giao dịch giả cách. 

Nhưng không hiểu vì động cơ gì, Tòa sơ thẩm trước đây và Tòa phúc thẩm sau hai ngày 15 - 16/10/2013, vẫn cố tình cho rằng: Vì bà Lý và ông Khanh có mua bán đất, hiện nay, bà Lý còn nợ tiền bà Thủy nên buộc ông Khanh phải liên đới với bà Lý trả lại tiền cọc 11 tỷ cho bà Thủy (?). Căn cứ để có lập luận này là dựa trên Tờ cam kết ngày 28/3/2011, và Đơn yêu cầu ngăn chặn ngày 8/1/2011. 

Sự thật, tại Tờ cam kết chỉ có chữ ký của bà Lý nhưng tại phần xét hỏi bà Lý đã khẳng định không biết và không ký vào Tờ cam kết này. Ngoài ra, ông Khanh không ký và hoàn toàn không biết nội dung. Như vậy, ông Khanh không phải chịu bất kỳ nghĩa vụ hay sự ràng buộc nào về nội dung Tờ cam kết. 

Đối với Đơn yêu cầu ngăn chặn thì trong hồ sơ vụ án chỉ có bản sao, không có bản chính, trên bản sao chỉ có dấu treo của VKSND tỉnh Kiên Giang. Bản thân bà Lý không thừa nhận việc ký và gửi Đơn yêu cầu ngăn chặn. Tại phiên xét xử phúc thẩm, Phó Chánh tòa Dân sự TAND tỉnh Kiên Giang Trương Ngọc Hồng đã không đưa ra bản chính của Đơn yêu cầu ngăn chặn để đối chiếu với bản sao. Theo quy định pháp luật, bản sao Đơn yêu cầu ngăn chặn này không có giá trị pháp lý, các cấp xét xử không thể xem đó là chứng cứ để áp dụng giải quyết vụ án. 

Ngoài ra, đối chiếu quy định pháp luật, cấp sơ thẩm đã cố tình vận dụng và áp dụng các chứng cứ không phù hợp để buộc ông Khanh, bà Lý phải có trách nhiệm liên đới trả 11 tỷ cho bà Thủy. Xét về mặt tố tụng thì tòa sơ thẩm đã vi phạm nghiêm trọng khi giải quyết vấn đề vượt quá yêu cầu khởi kiện ban đầu của bà Thủy. 

Những tưởng việc vi phạm này sẽ được Phó Chánh tòa Dân sự TAND tỉnh Kiên Giang Trương Ngọc Hồng làm rõ tại phiên phúc thẩm, nhưng cái sai sau vẫn nối tiếp cái sai trước khi tuyên giữ nguyên phần tuyên buộc của bản án sơ thẩm là: Ông Khanh, bà Lý phải có trách nhiệm liên đới trả 11 tỷ cho bà Thủy. 

Cũng tại phiên tòa phúc thẩm, ngoài việc ông Nguyễn Văn Thương (người đại diện theo ủy quyền của ông Khanh) đã trưng ra tại tòa một số hình ảnh chứng minh về việc kiểm sát viên Phạm Phú Vinh (VKSND tỉnh Kiên Giang) ngồi ăn nhậu chung bàn với nguyên đơn là bà Thủy tại một quán nhậu tại TP. Rạch Giá, trong ngày cuối của phiên xử, bà Lý đã công khai đề nghị Phó Chánh tòa Dân sự TAND tỉnh Kiên Giang Trương Ngọc Hồng làm rõ có hay không dấu hiệu chạy án của một số cán bộ liên quan đến nguyên đơn là bà Thủy. 

Tuy nhiên, phần nội dung này đã được HĐXX phúc thẩm “lái” đi theo hướng khác. Ngoài ra, điều bất thường khác cũng xảy ra khi bà Lý đề nghị HĐXX trưng cầu giám định Tờ cam kết (vì trước chỉ có Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Kiên Giang đơn phương giám định để giải quyết đơn tố giác tội phạm liên quan đến bà Thủy) nhưng Phó Chánh tòa Dân sự TAND tỉnh Kiên Giang Trương Ngọc Hồng đã tuyên là không cần thiết. 

Cũng tương tự, Phó Chánh tòa Dân sự TAND tỉnh Kiên Giang Trương Ngọc Hồng cũng từ chối yêu cầu đề nghị giám định bản sao Đơn yêu cầu ngăn chặn dù tại tòa phúc thẩm bà Lý đã nhiều lần yêu cầu cũng như đã có đơn gửi HĐXX. 

Báo Thanh tra sẽ tiếp tục phản ánh về sự việc này.


Nhóm PV

Ý kiến bình luận:

Ý kiến của bạn sẽ được xét duyệt khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.

Hiện chưa có bình luận nào, hãy trở thành người đầu tiên bình luận cho bài biết này!

Tin cùng chuyên mục

Kỳ 4: Cuộc “đại phẫu” những "vết sẹo" lãng phí

Kỳ 4: Cuộc “đại phẫu” những "vết sẹo" lãng phí

(Thanh tra) - Lãng phí không chỉ là sự thất thoát được thể hiện qua những con số, mà còn là sự “tê liệt” của nguồn lực và sự xói mòn lòng tin của Nhân dân. Tại Thanh Hóa, trong 97 dự án đầu tư công tồn đọng kéo dài, có 2 dự án đường giao thông từ cầu Nỏ Hẻn đến đường tỉnh 514 và đoạn từ đường tỉnh 514 đến Cảng hàng không Thọ Xuân đang nằm trong “vòng xoáy” chậm trễ, gây lãng phí, trở thành những lực cản trên hành trình phát triển của địa phương.

Văn Thanh

07:00 19/04/2026
Kỳ 3: Không để vốn Nhà nước “nằm im” trên đường dang dở

Kỳ 3: Không để vốn Nhà nước “nằm im” trên đường dang dở

(Thanh tra) - Tại 2 dự án giao thông kết nối TP Thanh Hóa (cũ) với Cảng hàng không Thọ Xuân, khi cơ chế dần được tháo gỡ, nguồn lực đang được tính toán lại, vấn đề cốt lõi không còn là “vì sao chậm”, mà là “ai chịu trách nhiệm và làm thế nào để chấm dứt lãng phí?”. Đây không chỉ là bài toán hạ tầng, mà còn là phép thử đối với hiệu lực quản lý và quyết tâm chống lãng phí trong đầu tư công.

Văn Thanh

07:00 17/04/2026

Tin mới nhất

Xem thêm