Ca khúc: Tự hào người làm báo Thanh tra

Theo dõi Báo Thanh tra trên

Có dấu hiệu oan sai?

Chủ nhật, 08/06/2014 - 08:01

(Thanh tra)- Sau khi anh Nguyễn Văn Quyên (SN 1983, trú tại 233/1 khu phố 1, phường Bình Đa, TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) bị TAND huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long tuyên xử 9 năm tù về tội “trộm cắp tài sản” thì chị Phạm Thị Kim Trúc (vợ anh Nguyễn Văn Quyên, SN 1990) đã gửi đơn đến các cơ quan chức năng để kêu oan cho chồng.

Kho hàng nơi xảy ra vụ trộm. Ảnh: Bình Minh

Chị Trúc cho rằng, chồng chị bị oan hoàn toàn, các cơ quan tố tụng huyện Long Hồ không có căn cứ để buộc tội nhưng vẫn xử ép chồng chị, dẫn đến việc chồng chị bị oan sai. Vì thế, chị tiếp tục gửi đơn để minh oan cho chồng.

Theo bản kết luận điều tra của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Long Hồ: Vào khoảng 13 giờ 00 ngày 8/3/2013, Thành điện thoại rủ Quyên đi trộm cắp tại Vĩnh Long. Quyên đồng ý và đến gặp Thành và Ân tại Bến xe Long Bình, thuộc phường Long Bình, TP Biên Hòa, Đồng Nai. Ân điều khiển xe ô tô tải trọng lượng 1 tấn chở Thành và Quyên đến chợ Long Hồ mua 2 cây thang tre, dài khoảng 5m, sau đó vác đến kho thuốc vật tư nông nghiệp Phước Thành (ấp An Phú A, xã Long An, huyện Long Hồ, Vĩnh Long) để lấy trộm thuốc bảo vệ thực vật đem đến quận Thốt Nốt, TP Cần Thơ bán lấy tiền tiêu xài.

Tuy nhiên, chị Trúc khẳng định chồng chị hoàn toàn vô tội, bởi lẽ: Theo bản kết luận điều tra của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Long Hồ, vào khoảng 13 giờ 00 ngày 8/3/2013, chồng chị đi từ Biên Hòa đến tỉnh Vĩnh Long để thực hiện việc trộm cắp tài sản. Tuy nhiên, vào lúc 14 ngày 8/3/2013, chồng chị mới từ Công ty Sengenta ra về (có danh sách của Công ty Sengenta ghi rõ họ tên của những người từ công ty ra về vào lúc 14 giờ ngày 8/3/2013, trong đó có chồng chị). Tối hôm đó, chồng chị còn ở nhà với chị thì không bao giờ có việc thực hiện trộm cắp ở huyện Long Hồ, cách TP Biên Hòa khoảng trên 250km. Hơn nữa, chồng chị chưa bao giờ đi đến tỉnh Vĩnh Long.

Kho vật liệu của gia đình người bán thang. Ảnh: Bình Minh

Cũng theo chị Trúc, lời nhận tội ban đầu của chồng chị là do không chịu được sự tra tấn của điều tra viên nên phải ghi lời khai theo hướng dẫn của điều tra viên. Việc kết tội anh Nguyễn Văn Quyên chỉ dựa vào lời khai bị ép cung và dấu vân tay của anh Quyên trên sản phẩm. Hơn nữa, do anh Quyên là công nhân sản xuất của Công ty Sengenta nên trên sản phẩm thuốc trừ sâu của công ty có dấu vân tay của anh Quyên. Vì vậy, không thể dùng dấu vân tay để làm chứng cứ buộc tội anh Quyên.

Mặt khác, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Long Hồ không xác định được danh tính của 2 đồng phạm là Thành và Ân nên không thể có 2 đồng phạm được.

Bản kết luận điều tra của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Long Hồ, có đoạn nêu: “Vào khoảng 13 giờ 00 ngày 8/3/2013, Thành điện thoại cho Quyên rủ Quyên đi trộm cắp tài sản tại Vĩnh Long, Quyên đồng ý đến gặp Thành và Ân tại Bến xe Long Bình, thuộc phường Long Bình, tỉnh Đồng Nai”. Việc nêu trên của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Long Hồ là không có căn cứ vì lúc đó anh Quyên đang làm việc ở Công ty Sengnta. Quy chế của Công ty Sengenta là công nhân không được dùng điện thoại trong công ty thì không thể nào có cuộc điện thoại của Thành điện thoại cho anh Quyên để rủ anh Quyên đi trộm cắp tài sản ở Vĩnh Long.

Theo đơn kêu oan của chị Phạm Thị Kim Trúc, ngày 27/5/2014, nhóm phóng viên đã đến huyện Long Hồ tìm hiểu sự việc để xác minh nội dung đơn thư và lời trình bày của chị Phạm Thị Kim Trúc. Chúng tôi đã gặp các ông, bà: Nguyễn Thị Bích - Phó Viện trưởng Viện KSND huyện Long Hồ; Ngô Văn Thống, Phó trưởng Công an huyện Long Hồ; Cao Văn Lạc, Chánh án TAND huyện Long Hồ và Phạm Trí Trường, thẩm phán xét xử vụ án Nguyễn Văn Quyên. Mặc dù vụ án đã kết thúc điều tra, khi PV đề nghị cung cấp thông tin thì đều bị các cơ quan này khước từ. Duy nhất chúng tôi nhận được một bản án hình sự sơ thẩm của TAND huyện Long Hồ về việc xét xử Nguyễn Văn Quyên.

Cùng ngày, chúng tôi đã đến khu vực chợ Long Hồ tìm gặp người bán thang để xác minh sự việc. Tại gia đình người bán thang ở khối 1, thị trấn Long Hồ, huyện Long Hồ, Vĩnh Long, ông Đặng Văn Bé Tư và vợ là bà Hoàng Ngọc Điệp cho chúng tôi biết: Vào buổi trưa ngày 8/3/2013, có 1 người đàn ông khoảng hơn 50 tuổi đến hỏi mua thang, nhưng chưa mua. Đến chiều cùng ngày cũng người đàn ông đó đến mua 2 cây thang mang đi. Như vậy, người đàn ông mua thang này không phải là anh Nguyễn Văn Quyên, bởi anh Quyên sinh năm 1983, năm nay mới 31 tuổi, còn người đàn ông mua 2 cây thang khoảng trên 50 tuổi.

Theo Bản án hình sự sơ thẩm số 55/2014/HSST ngày 22/5/2014 của TAND huyện Long Hồ: Ý kiến của bị cáo tại tòa: Bị cáo không phạm tội, việc để lại dấu vân tay có thể trong quá trình làm việc tại nhà máy bị cáo không mang bao tay. Nội dung trước đây bị cáo trình bày là do Cơ quan Điều tra ép buộc và đánh bị cáo. Ngày 8/3/2013, sau khi nghỉ làm bị cáo đã đi TP Hồ Chí Minh để gửi đồ về gia đình. Sau đó, bị cáo về nhà, ở nhà cùng vợ con. Sau đó khoảng 8 đến 9 giờ tối, chị Chi về đến nên bị cáo ngồi nói chuyện với chị Chi. Việc khai lấy thuốc đem bán ở Công ty Đồng Xanh là do bị cáo tự khai vì trước đây bị cáo có nghe công ty của bị cáo có quan hệ với Công ty Đồng Xanh. Do Cơ quan Điều tra nói muốn gặp gia đình thì phải nhận tội. Cơ quan Điều tra Công an Trà Vinh làm việc với bị cáo cho rằng bị cáo có để dấu vân tay ở Trà Vinh, trong khi bị cáo bị giam ở Vĩnh Long. Chiều ngày 8/3/2013, bị cáo còn ghé uống nước ở quận 5, TP Hồ Chí Minh, bà chủ quán có thể làm chứng cho bị cáo. Trong quá trình làm việc bị cáo không có mang bao tay, có những người làm việc chung với bị cáo thấy, như anh Liêm, anh Hưng và anh Dũng. Bị cáo phạm tội thì bị cáo sẽ khai ra đồng phạm. Bị cáo không có tội.

Cũng theo bản án nêu trên: Ý kiến của luật sư tại tòa: Cáo trạng của Viện Kiểm sát truy tố bị cáo là chưa có căn cứ buộc tội với các lý do: Đến nay chưa xác định được thiệt hại tài sản là bao nhiêu, biên bản khám nghiệm hiện trường không có 24 thùng thuốc, Cơ quan Điều tra, Viện Kiểm sát căn cứ vào lời khai của ông Thành (người bị hại) là không có căn cứ. Lời khai của ông Đặng Văn Bé Tư có mâu thuẫn về mô tả người mua thang và ông đã giao cho người mua 2 cây thang, ông Tư không nhận dạng được bị cáo. Cáo trạng nêu từ 13 giờ 30 phút là không có cơ sở vì bị cáo còn làm việc đến 14 giờ. Nội quy của công ty nơi bị cáo làm việc là không cho sử dụng điện thoại nên lời khai của bị cáo nhận điện thoại của Thành là chưa đúng. Biên bản khám nghiệm hiện trường không ghi tên điều tra viên là vi phạm tố tụng. Biên bản trao đổi của điều tra viên với cán bộ kỹ thuật hình sự là vết vân tay tồn tại trong 4 ngày sang ngày thứ 5 không thể thu thập, không thể xem là chứng cứ. Đề nghị Hội đồng Xét xử tuyên bị cáo Nguyên Văn Quyên không phạm tội và trả tự do cho bị cáo tại tòa.

Tuy nhiên, cuối cùng Hội đồng Xét xử vẫn quyết định tuyên bố bị cáo Nguyễn Văn Quyên phạm tội “trộm cắp tài sản” với mức án là 9 năm tù.

Đề nghị TAND tỉnh Vĩnh Long khi xét xử phúc thẩm cần thận trọng và xem xét kỹ lưỡng, không bỏ lọt tội phạm, nhưng cũng không xử oan cho người vô tội, đảm bảo cho quyền và lợi ích hợp pháp của công dân.

Bình Minh

Ý kiến bình luận:

Ý kiến của bạn sẽ được xét duyệt khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.

Hiện chưa có bình luận nào, hãy trở thành người đầu tiên bình luận cho bài biết này!

Tin cùng chuyên mục

Bố Trạch (Quảng Trị): Trục lợi chính sách hỗ trợ thiên tai, loạt cán bộ thôn Bồng Lai 1 bị yêu cầu kiểm điểm

Bố Trạch (Quảng Trị): Trục lợi chính sách hỗ trợ thiên tai, loạt cán bộ thôn Bồng Lai 1 bị yêu cầu kiểm điểm

(Thanh tra) - Người dân thôn Bồng Lai 1 có đơn thư kiến nghị về việc cán bộ thôn, xã có sai phạm trong kê khai và chi trả sai đối tượng được hỗ trợ sau cơn bão số 10 năm 2025. UBND xã Bố Trạch, tỉnh Quảng Trị đã có Kết luận 918 ngày 29/5/2026 khẳng định, nhiều nội dung phản ánh là đúng.

Lê Hữu Chính

18:33 24/06/2026

Tin mới nhất

Xem thêm