Chiều 25/7, trong niềm tiếc thương vô hạn trước sự ra đi của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng - một người cộng sản kiên trung của Đảng Cộng sản Việt Nam; Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Lào Thongloun Sisoulith và Phu nhân, bà Naly Sisoulith đã đến tiễn biệt người bạn vô cùng thân thiết và gắn bó của Đảng, Nhà nước và nhân dân Lào.

Trước đó, hay tin Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từ trần, với niềm tiếc thương vô hạn, Phu nhân Naly Sisoulith đã có lá thư đầy nước mắt gửi  Phu nhân Ngô Thị Mận. Báo Thanh tra trân trọng giới thiệu nội dung bức thư đến bạn đọc!

Chị Mận kính mến!

Hôm nay ngày 19/7, khi vừa về đến nhà thì anh Thongloun (Thongloun Sisulith, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Lào) bước đến gần em với sắc mặt buồn rầu và cất giọng nói khác thường: “Naly ơi, anh vừa nhận được tin anh Nguyễn Phú Trọng mất, anh ấy đã rời xa chúng ta rồi”.

Chị Mận ơi, trong giây phút đó em thật sự bàng hoàng không thể nói nên lời và em không thể cầm được nước mắt, anh Thongloun đã vội ôm lấy em, vỗ nhẹ vào lưng và an ủi rằng: “Anh cũng rất tiếc thương và đau buồn khi nhận được báo cáo khẩn từ Hà Nội, em hãy bình tĩnh và mạnh mẽ… anh Trọng đã ra đi một cách thanh thản, anh ấy đã nhắm mắt đi xa trong niềm tiếc thương và đau buồn vô tận của người dân cả nước Việt Nam…”.

leftcenterrightdel
Lá thư của bà Naly Sisoulith, Phu nhân Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Lào Thongloun Sisoulith. Ảnh: TTXVN 

Chị Mận thân mến ơi, tất cả người dân Việt Nam và rất nhiều người ở Lào đều biết đến tên tuổi của anh Trọng, một người đã cống hiến không biết mệt mỏi cả cuộc đời vì đất nước và vì nhân dân Việt Nam cho đến hơi thở cuối cùng.

Đã nhiều năm qua, trên cương vị lãnh đạo, mặc dù sự nghiệp và công việc hàng ngày ở Việt Nam rất nặng nề (trăm công nghìn việc), nhưng anh ấy vẫn dành thời gian quan tâm đến đất nước Lào và người dân Lào. Anh ấy đã giúp đỡ đất nước Lào chúng em rất nhiều cả về trí tuệ, bài học kinh nghiệm và cả về vật chất… anh Trọng vẫn thường nói rằng: “Giúp bạn là giúp mình”, anh Thongloun từng kể cho em nghe về điều này rất nhiều lần và kể nhiều điều nữa về tình cảm của anh Trọng đối với người Lào, đối với lãnh đạo Lào, đối với đất nước Lào và nhân dân Lào, đặc biệt là đối với cá nhân anh Thongloun.

Chị Mận kính mến!

Em còn nhớ rất rõ kỷ niệm về những lần được đón tiếp anh Trọng và chị Mận ở Lào, chúng ta đã từng ngồi chung máy bay, ngồi chung xe ô tô và đã có những cuộc trò chuyện thân tình, ấm áp và trong những lần anh Thongloun sang thăm Việt Nam, em đều được chị đón tiếp rất thân tình, ấm áp và trong những lần anh Thongloun sang gặp và làm việc với anh Trọng, chị Mận đều gửi lời thăm hỏi thân tình đến em… em cảm nhận được sự ấm áp mỗi khi anh Trọng và anh Thoong Lun làm việc cùng nhau, ăn cơm cùng nhau, anh Thongloun đều đưa tin vui từ chị Mận về cho em.

leftcenterrightdel
 Ảnh: Báo Tuổi trẻ

Chị Mận thân mến!

Mặc dù anh Trọng đã rời xa chúng ta, nhưng mong rằng tình cảm gắn bó giữa chị em chúng mình sẽ mãi mãi tồn tại và con cháu của chúng ta sẽ mãi duy trì tình cảm trân quý này.

Chị Mận thân mến, em viết bức thư này gửi chị với sự tiếc thương anh Trọng, người đã khuất và với sự quan tâm lo lắng cho chị…

Bức thư mà em đang viết đây thực sự là bức thư được viết bằng nét mực nhòe, trộn với nước mắt của em. Em không chắc có được đi cùng với đoàn của anh Thongloun sang dự lễ tang anh Trọng hay không, trong trường hợp em không được sang, em sẽ nhờ anh Thongloun trao trực tiếp thư này cho chị.

Chị Mận thân mến!

Trong không khí đau buồn và tiếc thương vô hạn trước sự ra đi của anh Trọng, em xin cầu nguyện cho hương linh của anh sớm siêu thoát trở về cõi vĩnh hằng. Còn với chị, em chỉ mong chị hãy giữ gìn sức khỏe, sống lâu thật lâu cùng con cháu, xóm làng.

Với tình thân mến và sự lo lắng!

Naly Sisoulith